Nấu cho một người nghe dễ mà thật ra khó. Mua bó rau thì ăn ba ngày không hết, nấu nồi canh thì thừa, mà nấu ít quá thì bật bếp không bõ. Rồi vì ngại nên ăn tạm, vài hôm là thành thói quen.
Bài này gom lại cách xoay: mua thế nào, chia thế nào, và làm sao để ăn một mình mà vẫn đủ và vẫn đổi món.
Đi chợ cho một người
Mua ít loại nhưng mua thường xuyên. Hai ba ngày một lần, mỗi lần ít.
Chọn loại để được vài ngày. Bắp cải, cà rốt, củ cải, bí.
Rau lá thì mua đủ ăn một hai bữa. Để lâu là héo.
Mua nửa bó nếu hàng cho. Nhiều hàng chợ bán lẻ được, cứ hỏi.
Đậu phụ mua một hai bìa. Ăn trong ngày hoặc hôm sau.
Đồ khô thì mua gói nhỏ. Gói to để lâu là xuống mùi.
Gia vị mua chai nhỏ. Một mình dùng rất chậm.
Đừng ham khuyến mãi mua nhiều. Rẻ mà bỏ đi thì đắt.
Chợ tiện hơn siêu thị với lượng nhỏ. Mua được đúng lượng mình cần.
Đi chợ gần nhà cho tiện. Đi xa thì lười, lười thì ăn tạm.
Có danh sách nhưng linh động. Thấy gì rẻ và tươi thì đổi.
Ghi lại thứ hay phải bỏ. Đó là thứ nên ngừng mua.
Mua thứ mình thật sự thích ăn. Một mình thì càng phải ăn ngon mới giữ được nếp.
Tóm lại, mua ít và mua gần. Hai điều đó giải quyết phần lớn chuyện thừa.
Chia nhỏ ngay khi mang về
Chia trước khi cất là bước quan trọng nhất. Về tới nhà làm luôn, đừng để mai.
Rau nhặt sạch rồi mới cất. Lần sau chỉ việc lấy ra nấu.
Nhưng đừng rửa trước khi cất. Ướt là úng.
Đậu phụ chia hộp, ngâm nước, để ngăn mát. Thay nước mỗi ngày.
Hành lá cắt khúc trữ ngăn đá. Dùng cho món nấu.
Nấm khô chia túi nhỏ. Mỗi túi đủ một bữa.
Đậu khô ngâm sẵn một phần. Để ngăn mát, dùng trong hai ngày.
Cơm nấu dư thì chia hộp ngay. Đừng để cả nồi rồi xúc dần.
Ghi ngày lên hộp. Một mình thì rất dễ quên.
Dùng hộp trong suốt. Nhìn thấy mới nhớ ăn.
Xếp đồ cần ăn sớm ra phía trước. Đồ khuất là đồ bị quên.
Kiểm tra tủ lạnh mỗi tuần. Năm phút, bỏ sớm còn hơn để lan.
Đừng nhồi tủ lạnh đầy. Đầy quá thì không thấy gì và không lạnh đều.
Rút lại, mười phút chia đồ lúc mang về tiết kiệm cả tuần. Và giảm hẳn lượng đồ phải bỏ.
Nấu một lần ăn hai bữa
Món kho là loại hợp nhất. Càng để càng ngấm.
Nấu nồi kho nhỏ ăn hai bữa. Trưa và tối, hoặc hôm nay và mai.
Canh thì nấu theo bữa. Canh rau để lại kém hẳn.
Hoặc nấu nước dùng rồi thả rau từng bữa. Cách này thì để được.
Cơm nấu một lần cho hai bữa. Phần sau hâm hoặc rang.
Rau luộc thì luộc theo bữa. Nhanh thôi, không đáng để lại.
Đồ chiên ăn ngay. Để lại là ỉu.
Chia hộp ngay sau khi nấu. Đừng để nguội trong nồi rồi mới chia.
Để nguội rồi mới đậy kín. Đậy lúc nóng là đọng hơi nước.
Hâm lại thì đun sôi hẳn. Không hâm âm ấm.
Đừng ăn cùng một món ba bữa liền. Hai bữa là mức chịu được.
Đổi cách ăn để đỡ chán. Hôm nay ăn với cơm, mai ăn với bún.
Đồ để quá hai ngày thì cân nhắc. Ngửi trước khi hâm.
Nói gọn, nấu gấp đôi rồi chia ngay. Nhưng chỉ với món chịu được để lại.
Đổi món cho đỡ chán
Cùng nguyên liệu, đổi cách nấu. Đậu hôm nay rán, mai kho, ngày kia nấu canh.
Đổi nền tinh bột. Cơm, bún, miến, bánh mì — cùng món ăn kèm mà thấy khác.
Đổi nước chấm. Cùng đĩa rau luộc mà chấm khác là món khác.
Thêm một thứ tươi vào món cũ. Rau thơm, dưa leo, cà chua.
Học một món mới mỗi tuần. Không cần nhiều, một là đủ.
Giữ danh sách món quen tay. Khoảng mười món là đủ xoay.
Đổi theo mùa. Chợ đổi thì mâm đổi theo.
Thỉnh thoảng nấu món mất công một chút. Cuối tuần chẳng hạn.
Ăn cùng người khác khi có dịp. Bữa chung dễ chịu hơn.
Đừng ăn trước màn hình mọi bữa. Ăn không thấy ngon rồi lại ăn vặt thêm.
Dọn bàn tử tế dù ăn một mình. Chuyện nhỏ mà đổi cảm giác cả bữa.
Mua một cái bát mình thích. Nghe vụn vặt nhưng có tác dụng thật.
Đừng để bữa ăn thành việc phải làm cho xong. Đó là lúc bắt đầu ăn tạm.
Rút lại, chán là do lặp chứ không do thiếu nguyên liệu. Đổi cách nấu và đổi nền là đủ.
Khi lười và khi bận
Có sẵn phương án mười phút. Đậu rán chấm tương, mì gói thêm rau, cơm rang.
Giữ một lọ muối vừng. Bữa tệ nhất vẫn không tệ quá.
Giữ một hũ dưa. Có món chua là mâm đỡ trống.
Trữ ít đồ khô. Miến, bún khô, nấm khô.
Rau đông lạnh cũng là lựa chọn. Nếu hay bận.
Mua sẵn đồ ăn ngoài thì chọn có rau. Đừng chỉ cơm với món mặn.
Ăn ngoài không phải thất bại. Chỉ cần đừng thành mọi bữa.
Nhưng đừng bỏ bữa. Bỏ bữa rồi ăn bù là vòng xấu.
Chuẩn bị trước vào hôm rảnh. Nhặt rau, ngâm đậu sẵn.
Nấu đơn giản còn hơn không nấu. Ba món cũng là bữa.
Đừng đặt tiêu chuẩn quá cao cho mình. Bếp một người không cần như bếp nhà hàng.
Nghỉ một hôm không nấu cũng được. Miễn là hôm sau quay lại.
Thấy mình ăn tạm nhiều tuần thì xem lại. Và nếu thấy mệt kéo dài thì đi khám.
Nhìn chung, có phương án dự phòng thì không rơi vào ăn tạm. Chuẩn bị từ lúc còn rảnh.
Lỗi hay gặp
Mua nhiều vì rẻ. Ăn không hết, cuối tuần đổ đi.
Không chia nhỏ khi mang về. Lấy ra dùng phiền nên lười nấu.
Rửa rau trước khi cất. Úng trong một ngày.
Nấu một nồi lớn ăn cả tuần. Chán tới mức bỏ.
Ăn cùng một món ba bốn bữa liền. Hai bữa là mức chịu được.
Để cả nồi rồi xúc dần. Hâm đi hâm lại, xuống chất.
Đậy kín đồ khi còn nóng. Đọng hơi nước, nhanh hỏng.
Nhồi đầy tủ lạnh. Không thấy gì, đồ bị quên.
Không ghi ngày lên hộp. Một mình thì rất dễ quên.
Bỏ bữa vì ngại nấu. Rồi ăn vặt bù, vừa tốn vừa không đủ.
Ăn trước màn hình mọi bữa. Không thấy no, ăn thêm.
Đặt tiêu chuẩn quá cao rồi bỏ cuộc. Ba món cũng là bữa.
Ăn tạm nhiều tuần mà không để ý. Thấy mệt kéo dài thì đi khám.
Điểm chung: bếp một người hỏng ở khâu mua và khâu chia. Sửa hai khâu đó thì nấu tự nhiên dễ hơn.